Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

ĐÔI LỜI CÙNG CON

ĐÔI LỜI CÙNG CON.

Con biết không, hồi con còn học ở Quy Nhơn, bố mẹ lúc nào cũng mong ngóng mau đến ngày thứ bảy để lên bến xe buýt Bình Định đón con về.
Rồi chiều chủ nhật đưa con đi đầy bịn rịn, nhớ nhung với bao điều lo lắng đến cháy lòng!
Ba năm sau.
Con vào Sài Gòn,
Sự chờ đợi đến cuối tuần không còn nữa.
Năm thứ nhất,
Hụt hẫng.
Ngôi nhà trở nên trống vắng ngày chủ nhật.
Lẩn thẩn ngồi đếm từng ngày từng tháng…
Rất mong
Tết đến!
Hè sang!
Con trở về.
Lớn hơn, chín chắn hơn?
Một tháng ngắn ngủi như cơn gió thoảng qua.
Con về nghỉ tết năm nay giữa một ngày cuối Đông se sắt lạnh.
Lất phất mưa mà bố mẹ ấm cả lòng,
Ngôi nhà thân yêu xưa nay vẫn thế bỗng đẹp hơn, thơ mộng hơn!
Và mọi người thân thuộc gần xa thậm chí cả những người không quen biết mới đáng yêu làm sao?
Một cái tết sum vầy đầy ấm cúng.
Có lẽ lần đầu tiên đêm giao thừa con thức?
Đẹp làm sao,cảm động làm sao những lời chúc tụng có cánh mà trung thực đáng yêu phải không con?
Có lẽ lần đầu tiên trong nhiều tháng âm u lạnh lẽo, tết này có nắng vàng bảng lảng như thực như mơ giống như tà áo ai vừa thoáng lướt qua đầy e ấp, thẹn thùa.
Và cũng…có lẽ lần đầu tiên hai bố con cùng hành hương về Tây Sơn hạ đạo trong ngày mồng Năm tháng Giêng lịch sử.
Dừng chân bên Tả ngạn dòng Sông Kôn bình yên thơ mộng con đã bấm máy ghi lại những thước phim có những rặng cây lơ thơ rũ bóng như tơ liễu buông mành.
Ngẫu hứng bố ngâm hai câu ca dao cổ:
Cây me cũ bến đò xưa,
Không nên tình nghĩa cũng đón đưa cho trọn niềm.
Như một lời nhắn nhủ đầy ân tình, đầy nghĩa cử?
Đó mới chính là ĐỜI đấy con, dẫu bao thăng trầm dâu bể, bao chớp bể mưa nguồn?...
Chiều nay con đi.
Sáng mai con trở lại Sài Gòn, trở lại phương Nam đầy nắng ấm với công việc học tập không thể gọi là nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm như lời hứa đêm giao thừa?
Lòng bố cứ chùng xuống như một giai điệu trầm buồn đầy cung bậc trên phím tơ đồng!
Không khí lạnh lại tràn về.
Mưa lất phất bay,
Những vạt nắng vàng trên đọt cau trước nhà chẳng biết lẩn trốn nơi nao?
Ngôi nhà thân yêu giờ đây trống vắng, chỉ còn lại bố mẹ đầy thắc thỏm lo âu, trông ngóng…
        Thư viện, sáng mồng 10 tháng giêng năm Tân Mão.
                                       VŨ HÙNG



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét