NHỚ
Sáng nay, sau một ngày lễ Valentine.
Những cánh mai dọc đường quê uốn quanh xốn xang nở muộn.Rực vàng!
Trời vẫn đang Xuân.
Se se, tê tê lạnh như Cao nguyên.
Không một giọt nắng.
Lên Thư viện, lãng đãng ngồi mô tả ấn phẩm.
Chậm rải.
Nhớ con trai.
Rất nhiều,
Nhớ cái cù lét nhột đến thót ruột,
Nhớ cái bực mình bỡi tiếng súng đì đoàng trong game,
Nhớ cái ngứa mắt bỡi ngủ nướng quá 11 giờ trưa…
Nhớ sáng nay con lên giảng đường, nơi một thời bố hằng mong ước,
để vật lộn mớ kiến thức lạ lẫm, mơ hồ để rồi một ngày nào đó con phải vận dụng
vào thực tế vì kế mưu sinh vừa thơ mộng vừa dữ dằn đầy sóng gió?
Vẫn biết con đã lớn nhưng trong mắt bố con vẫn còn quá bé nhỏ, thơ
ngây giữa chốn phồn hoa đô hội?Lắm thiên thần nhưng không ít ác quỷ lọc lừa xảo
trá?
Bố rất lo lắng, hồi hộp dõi bước chân con!
Nhiều đêm thao thức…
Bất chợt nhìn ra khung cửa,
Bên kia đường những chiếc lá bàng chín đỏ cuối cùng bịn rịn lìa
cành.
Lả tả rơi, rơi…
Đâu đó trên bộ khung bàng cỗi cằn, xương xẩu, xù xì,đen đúa đã nhú
ra những lộc non ngơ ngác đáng yêu!
Phước Hưng,sáng 25.02.2011.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét