Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

CÂY BÀNG CHỐN QUÊ

CÂY BÀNG CHỐN QUÊ.

Cây bàng trút áo rét miên man.
Khiu khẳng cành vươn búp ngỡ ngàng.
Nắng trải tàn xanh khi hạ chớm,
Mưa dầm tán đỏ lúc đông sang.
Xa quê thao thức thêm yêu xóm,
Cách xứ trở trăn lại nhớ làng.
Mỗi độ bấc tràn thương dáng mẹ,
Lom khom gom lá nấu thay than!
                            Quảng Nghiệp, đêm 29.01.2015
                                             VŨ HÙNG

BÀ NÀ





                   BÀ NÀ.
           Nghỉ lễ mấy ngày dạo chốn xa.
           Hòa Vang nhạt nắng ghé Bà Nà.
           Cáp treo lơ lửng  vương sương rụng ,
          Tàu hỏa bồng bềnh quyện khói sa.
          Đền Lĩnh, Đào Chuông  vui núi Chúa,
          Kavkaz, Hầm Rượu rộn quầy Bar.
          Lệ Nim  đêm lạnh vui tiên cảnh.
          Đẹp mãi trong tim xứ Quảng Đà?
     05.2015
   VŨ HÙNG

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

SÔNG QUÊ


SÔNG QUÊ
Trong tim đẹp mãi dải Gò Chàm,
Gờn gợn vơi đầy mây khói lam.
Nước ghé Nho Lâm xanh bắp lúa,
Nước về Háo Lễ ngọt xoài cam.
Qua thời bom đạn sông thao thức,
Xa thuở áo cơm đất khổ kham.
Bến cũ dòng xưa nay trở lại,
Đâu người giặt áo tết đuôi sam?
                         15-06-2015
                        VŨ HÙNG




       
                

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

                    HUẾ ĐÊM
Huế đêm cứ ngỡ chốn thần tiên.
Mờ tỏ điện giăng chút ảo huyền.
Thiên Mụ nhạt nhòa cơn gió thoảng,
TràngTiền lộng lẫy bóng trăng nghiêng.
Nam bằng dìu dặt lan dòng nước,
Điệu lý chơi vơi lặng cả thuyền.
Trở lại Hương giang đâu nhịp phách.
Nỗi niềm áo tím khúc giao duyên.
                              VŨ HÙNG
Đêm ở Huế
AO SEN.
Hạ về sen nở đỏ vuông ao.
Hương mỏng lan xa quyện ngạt ngào.
Lá trải dập dờn cơn gió thoảng,
Nụ vươn thâm thấp bóng trăng xao.
Chao nghiêng cánh xám chuồn sà nước,
Quẫy thẳng đuôi vàng cá đớp sao.
Lang bạt kỳ hồ thương xứ mẹ,
Không quên trà ướp khẽ câu chào!

    Kết quả hình ảnh cho hình ảnh ao sen      
                                             VŨ HÙNG

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

NỤ HÔN ĐẦU


NỤ HÔN ĐẦU.
           Cuối năm.
Se se lạnh, phơn phớt chút nắng vàng.
Lang thang một mình trên phố thị An Nhơn…
Trường cũ cònđây.
Đường xưa còn đấy.
44 năm lặng lẽ trôi nhanh như dòng nước qua cầu.
Đâu rồi Hiệp hội Nông dân cạnh trường Trung học công lập Đào Duy Từ,
Đâu rồi những mảng cỏ xanh rờn như những tấm thảm, có còn vương dấu
chân trần thướt tha tà áo trắng, mắt tròn xoe đen láy vút mi cong,
Đâu rồi vạt nắng tím tinh nghịch trên dải suối tóc xanh dài buông xoã kín
 bờ vai thon thả, dịu dàng,
Đâu rồi chùm phượng vỹ rực hồng chín đỏ mọng bờ môi,
Và đâu rồi
            Quyển vở rơi,
            Ngọt ngào cho nhau
            Nụ hôn đầu,
            Ngượng ngùng,
           Hổn hển
           Vô tư,
          ( Chắc chiều về mẹ mắng)...
















Tình yêu một thuở học trò  thơ mộng,
 Tinh khôi,
Mỏng manh,
Khẽ khàng ,
Như cánh bướm…
           Của ngày xưa
           Của ngày hai buổi
           đến trường…
           Thị xã An Nhơn 20.12.2014
                    Vũ Hùng
                                                                                                           

KHỔ VÌ THƠ

     KHỔ VÌ THƠ
Mấy tháng Đường thi mặt quắt queo.
Tong teo chân sậy bước loèo khoèo,
Cơm nhai mấy muổng chừng no lửng,
Cháo húp vài thìa lại đói meo?
 Nhòa nhạt vần thơ rơi đáy giếng,
Võ vàng trăng khuyết móc cành keo!
 Nghe trong làn gió đêm mơ thoảng.
Ai chở mùa thu lá rụng vèo?
                              12-2014
mùa thu, Hà Nội

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

ĐÔI LỜI CÙNG CON

ĐÔI LỜI CÙNG CON.

Con biết không, hồi con còn học ở Quy Nhơn, bố mẹ lúc nào cũng mong ngóng mau đến ngày thứ bảy để lên bến xe buýt Bình Định đón con về.
Rồi chiều chủ nhật đưa con đi đầy bịn rịn, nhớ nhung với bao điều lo lắng đến cháy lòng!
Ba năm sau.
Con vào Sài Gòn,
Sự chờ đợi đến cuối tuần không còn nữa.
Năm thứ nhất,
Hụt hẫng.
Ngôi nhà trở nên trống vắng ngày chủ nhật.
Lẩn thẩn ngồi đếm từng ngày từng tháng…
Rất mong
Tết đến!
Hè sang!
Con trở về.
Lớn hơn, chín chắn hơn?
Một tháng ngắn ngủi như cơn gió thoảng qua.
Con về nghỉ tết năm nay giữa một ngày cuối Đông se sắt lạnh.
Lất phất mưa mà bố mẹ ấm cả lòng,
Ngôi nhà thân yêu xưa nay vẫn thế bỗng đẹp hơn, thơ mộng hơn!
Và mọi người thân thuộc gần xa thậm chí cả những người không quen biết mới đáng yêu làm sao?
Một cái tết sum vầy đầy ấm cúng.
Có lẽ lần đầu tiên đêm giao thừa con thức?
Đẹp làm sao,cảm động làm sao những lời chúc tụng có cánh mà trung thực đáng yêu phải không con?
Có lẽ lần đầu tiên trong nhiều tháng âm u lạnh lẽo, tết này có nắng vàng bảng lảng như thực như mơ giống như tà áo ai vừa thoáng lướt qua đầy e ấp, thẹn thùa.
Và cũng…có lẽ lần đầu tiên hai bố con cùng hành hương về Tây Sơn hạ đạo trong ngày mồng Năm tháng Giêng lịch sử.
Dừng chân bên Tả ngạn dòng Sông Kôn bình yên thơ mộng con đã bấm máy ghi lại những thước phim có những rặng cây lơ thơ rũ bóng như tơ liễu buông mành.
Ngẫu hứng bố ngâm hai câu ca dao cổ:
Cây me cũ bến đò xưa,
Không nên tình nghĩa cũng đón đưa cho trọn niềm.
Như một lời nhắn nhủ đầy ân tình, đầy nghĩa cử?
Đó mới chính là ĐỜI đấy con, dẫu bao thăng trầm dâu bể, bao chớp bể mưa nguồn?...
Chiều nay con đi.
Sáng mai con trở lại Sài Gòn, trở lại phương Nam đầy nắng ấm với công việc học tập không thể gọi là nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm như lời hứa đêm giao thừa?
Lòng bố cứ chùng xuống như một giai điệu trầm buồn đầy cung bậc trên phím tơ đồng!
Không khí lạnh lại tràn về.
Mưa lất phất bay,
Những vạt nắng vàng trên đọt cau trước nhà chẳng biết lẩn trốn nơi nao?
Ngôi nhà thân yêu giờ đây trống vắng, chỉ còn lại bố mẹ đầy thắc thỏm lo âu, trông ngóng…
        Thư viện, sáng mồng 10 tháng giêng năm Tân Mão.
                                       VŨ HÙNG



TÌNH QUẢNG NAM

    TÌNH QUẢNG NAM.

Sông Kôn ngồi nhớ Thu Bồn,
Trong tim có cả linh hồn Quảng Nam.
Trong này nhàn nhạt nắng lam,
Ngoài kia chắc rám nhành cam Điện Bàn,
Duy Xuyên dâu bãi rộn ràng,
Tiếng ai đọc sách ngỡ ngàng guồng tơ.
Bây giờ cho đến bao giờ,
Để ta sống lại đôi bờ Sông Thu,
Để ta uống cạn lời ru,
Mơn man làn gió mùa thu đượm buồn.
Hội An thong thả chiều buông,
Thăng Bình thao thức sấm nguồn Trà My.
Tượng thần Sơn Mỹ còn chi,
Phế hoang Thánh địa thiêng gì nữa đâu?...
Ta như vướng mối tơ sầu,
Để thương để nhớ duyên đầu Quảng Nam!
                                    Thu, 2015.My Son Heritage
                                   VŨ HÙNG

MƯA NGÂU

           MƯA NGÂU.
Giăng giăng tháng bảy giọt mưa ngâu.
Đẫm ướt bờ mi vợi nỗi sầu.
Canh cánh mây chiều lòng Ả Chức,
Mỏi mòn nắng xế dạ chàng Ngưu.
Ngân Hà cách trở bao tình nặng,
Ô Thước nối liền chút nghĩa sâu.
Kiên Mỹ lẽ nào quên ước hẹn,
Trên cầu đợi mãi bóng em đâu?
                         07.201
                        VŨ HÙNG

NHỚ

                 NHỚ
Sáng nay, sau một ngày lễ Valentine.
Những cánh mai dọc đường quê uốn quanh xốn xang nở muộn.Rực vàng!
Trời vẫn đang Xuân.
Se se, tê tê lạnh như Cao nguyên.
Không một giọt nắng.
Lên Thư viện, lãng đãng ngồi mô tả ấn phẩm.
Chậm rải.
Nhớ con trai.
Rất nhiều,
Nhớ cái cù lét nhột đến thót ruột,
Nhớ cái bực mình bỡi tiếng súng đì đoàng trong game,
Nhớ cái ngứa mắt bỡi ngủ nướng quá 11 giờ trưa…
Nhớ sáng nay con lên giảng đường, nơi một thời bố hằng mong ước, để vật lộn mớ kiến thức lạ lẫm, mơ hồ để rồi một ngày nào đó con phải vận dụng vào thực tế vì kế mưu sinh vừa thơ mộng vừa dữ dằn đầy sóng gió?
Vẫn biết con đã lớn nhưng trong mắt bố con vẫn còn quá bé nhỏ, thơ ngây giữa chốn phồn hoa đô hội?Lắm thiên thần nhưng không ít ác quỷ lọc lừa xảo trá?
Bố rất lo lắng, hồi hộp dõi bước chân con!
Nhiều đêm thao thức…
Bất chợt nhìn ra khung cửa,
Bên kia đường những chiếc lá bàng chín đỏ cuối cùng bịn rịn lìa cành.
Lả tả rơi, rơi…
Đâu đó trên bộ khung bàng cỗi cằn, xương xẩu, xù xì,đen đúa đã nhú ra những lộc non ngơ ngác đáng yêu!

                                           Phước Hưng,sáng 25.02.2011.


Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

XỨ LẠNG

       XỨ LẠNG.
      Xứ Lạng dừng chân đã nhá nhem,
      Đồng Đăng cùng lúc vội lên đèn.  
Xe thưa phố hẹp tha hồ ngắm,
          Chợ rộng khách đông mặc sức xem.
              Chếnh choáng tình đời hồng cốc rượu,
           Ngọt ngào nghĩa bạn đỏ vuông nem.
Mải vui quên hết lời em dặn.
        Sơn nữ biên thùy sương trắng đêm
                                                              VŨ HÙNG
Kết quả hình ảnh cho Phố chợ đêm lạng sơn



Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

LÝ MÔN

            LÝ MÔN
Vinh Thạnh một chiều với Lý Môn,
Non xa ráng đỏ sắp hoàng hôn.
Hoa văn mưa nắng nào đâu mất,
Câu chữ rong rêu vẫn cứ tồn.
Bao cuộc chiến chinh đau ngõ xóm,
Bao lần dâu bể xót đường thôn.
Còn nguyên câu khách: Lao xao sóng...
Một thoáng Mộng Mai trống điểm dồn.
              Phước Lộc, chiều 12.07.2015.
                            VŨ HÙNG

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

PHỐ LÀNG

PHỐ LÀNG.
Nửa đời bươn chải phải về thôi.
Quê mẹ giờ đây phố thị rồi.
Nhà cửa lô nhô liên tiếp mái,
Cộ xe nườm nượp nối liền đuôi.
Đầu làng giếng nước luôn vò võ,
Cuối xóm vầng trăng cứ lẻ loi.
Đâu tiếng gà trưa đâu cánh võng,
Đâu người ru trẻ khúc đưa nôi?
                             24.08.2015
                             VŨ HÙNG


Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

CỔ GIA QUY

CỔ GIA QUY
Phù Cát chiều nghiêng ghé Thủy Tài,
Ly cà phê đắng nắng mơ phai.
Âm dương mái ngói rêu nhòa nhạt,
Chạm trổ cột rường nét mảnh mai.
Câu đối ý xưa tường cốt cách,
Hoành phi chữ cũ tỏ hình hài.
Bao phen binh lửa còn lưu dáng,
Ngắm Cổ Gia Quy dạ cảm hoài!
                          23-06-2015
                           VŨ HÙNG

NHA TRANG

      NHA TRANG.
Cuối tuần về lại Nha Trang.
Tháp Bà nghiêng bóng, nắng vàng thùy dương…
Nha Trang tóc gió thôi vương;
Dấu chân kỷ niệm con đường Duy Tân…
Nha Trang về lại bâng khuâng,
Trong tim một góc cố nhân gọi thầm!
               Nha Trang, 02-05-2011.
                      Võ Tấn Hùng

VỀ QUÊ








        VỀ QUÊ.
Lâu rồi chị chẳng về quê,
Chiều nay chị lại trở về, về luôn!
Sụt sùi trời đổ mưa tuôn.
Hoà chung dòng lệ đau buồn chị ơi!
Vườn xưa chốn cũ nghẹn lời.
Hái rau, rọc lá một thời nuôi em.
Góc vườn một giấc cô miên.
Nghìn thu gửi lại ưu phiền thế gian?
Nhà chồng một gánh giang san,
Cũng đành bỏ lại giữa đàng chị ơi!
Cháu con thơ dại mồ côi,
Bơ vơ giữa chốn chợ đời rủi may?...
Trở về quê mẹ chiều nay,
Góc vườn xưa chị nằm đây một mình!
           Đầu Thu, Quảng Nghiệp 2010

                          VŨ HÙNG

 photo Redsvn-Lang-Ba-Vanh-02.jpg
                  

BẰNG CHÂU

        BẰNG CHÂU
Bằng Châu ghé lại lần đầu.
Ngỡ như quê cũ xa lâu mới về.
Ngậm ngùi nghe mấy vần thơ,
Nhớ người khuất nẻo cứ ngờ chiêm bao.
Ngoài song mấy giọt nắng đào,
Gió nương lưng giậu xác xao bụi bờ.
Hồng trần nửa thực nửa mê,
Nửa chung rượu đắng đôi bờ tử sinh?
Cỗ mâm thưa khách, giật mình,
Người đi kẻ ở nghĩa tình nhân gian!...
Lá rơi đôi chiếc khẽ khàng,
Sắc thu vừa chớm võ vàng Bằng Châu!
                            Quảng Nghiệp,06/08/2015

                                           VŨ HÙNG
Kết quả hình ảnh cho hình ảnh làng bàng châu đập đá bình định

MỘT MẢNH HỒN XƯA

MỘT MẢNH HỒN XƯA
                  Kính tặng chú Xuân.
Tuổi hạc nương con neo chốn xa,
Bao đêm trằn trọc nhớ quê nhà?
Bờ ao cá đớp xao mây bạc,
Khóm trúc chuồn bay dợn nắng tà.
Võng xế Nho Lâm ru kẽo kẹt,
Chuông khuya Thiên Đức vọng ngân nga…
Ai về xứ Nẫu cho ta gửi
Một mảnh hồn xưa mãi đậm đà?
                    Phước Hưng đêm 29.05.2015

                                 VŨ HÙNG
Kết quả hình ảnh cho cảnh làng quê bình định

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

VỚI SÔNG TRÀ

                 VỚI SÔNG TRÀ

Lá rụng bao mùa Thu đã qua
Trưa nay về lại với Sông Trà.
Khỏa tay làn nước thơm đường phổi,
Xõa tóc bờ tre quyện mạch nha.
Ngọt lịm tô don tình Cổ Lũy
Dai ngon đĩa bống nghĩa La Hà…
Chân trời góc bể sao nguôi được
Đôi mắt ai cười đâu vắng xa!